Hành trình từ Zero to Hero của Nhà Đào Tạo “Chạm tay hoá Vàng” – Trần Toản.

Bất cứ ai khi đến với các khoá học của Diễn Giả Trần Toản, một trong những Diễn giả hàng đầu Việt Nam hiện nay về Marketing, về kinh doanh hệ thống, kinh doanh online đều được biết đến câu chuyện truyền cảm hứng của ông. Câu chuyện được nhắc ở tất cả các chương trình, khoá học lớn nhỏ như một lời động viên, một nguồn động lực cho tất cả những người may mắn biết đến ông, bởi đó không chỉ đơn thuần là một câu chuyện để giới thiệu, PR về bản thân như nhiều Chuyên gia, Diễn giả khác, mà đó thực sự là câu chuyện chân thực kể lại cả một hành trình đi lên đầy khó khăn, vất vả, loay hoay, bế tắc… nhưng cũng mang đậm dấu ấn của một con người nghị lực phi thường, ý chí mạnh mẽ, tư duy nhạy bén và tầm nhìn vĩ mô. Không chỉ thế, câu chuyện còn khắc sâu trong tim người nghe bởi một tấm lòng “Dám cho đi”, một trái tim nhân hậu, luôn nghĩ cho mọi người, nghĩ cho nhân loại. Bởi khi ông tìm ra con đường cho mình, giải quyết được cho công việc kinh doanh của mình, doanh nghiệp của mình thoát khỏi sự loay hoay, bế tắc, ông đã lập chí “giúp người như giúp mình”. Và đây là câu chuyện truyền cảm hứng của ông, do chính ông viết lên, giọng nói trầm ấm, gần gũi xuyên suốt câu chuyện giúp người nghe càng thêm thấm thía tấm lòng của ông, một Diễn giả cao nhưng không ngạo…

Câu chuyện truyền cảm hứng của Trần Toản

“Chào bạn, tôi là Trần Toản. Tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo thuộc Trung du Miền núi phía Bắc. Cái tỉnh của tôi là tỉnh nghèo nhất Việt Nam, cái huyện của tôi lại là huyện nghèo nhất tỉnh. Cái xã của tôi cũng là xã nghèo nhất huyện đó. Và, cái làng của tôi thì nghèo nhất trong toàn xã. Gia đình tôi lại là một trong những gia đình nghèo nhất trong ngôi làng ấy. Chính vì vậy, từ khi tôi còn nhỏ, tôi đã phải cùng gia đình rời bỏ làng quê để di cư vào vùng kinh tế mới Daklak. Bố mẹ tôi lại hiếm muộn nên chỉ sinh được một mình tôi với mỗi 3 thằng em trai (Nói đến đây, ông cười vui vẻ. Tôi càng ấn tượng hơn bởi một diễn giả vừa tài năng, vừa biết hài hước đúng lúc – PV). Thế nên, gia đình tôi nghèo càng thêm nghèo… Vào vùng kinh tế mới, vừa thiếu vốn, vừa thiếu kinh nghiện, thiếu kiến thức nên bố mẹ tôi liên tiếp gặp phải những thất bại trong việc nuôi trồng. Chạy theo các phong trào trồng cây lâu năm, bố mẹ tôi mua cây giống trồng Cà phê, đầu tư phân bón, bỏ công sức rất nhiều nhưng hiệu suất không cao, không có đầu ra. Vậy là nhà tôi phải phá cây để trồng cây khác. Vài lần như vậy đã đẩy gia đình tôi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn, tôi phải cùng bố mẹ đi đào củ rừng, hái rau rừng ăn qua ngày…

Tham khảo thêm:   Giải mã những Triết lý cuộc sống quý báu của Nhà đào tạo tài ba Trần Toản

Nếu như các anh chị ở đây đi học rất dễ dàng, đường phố bằng phẳng, lát bê tông, có xe để đi thì tôi ở trong đó muốn đi học là rất khó khăn. Tôi phải trèo đèo, lội suối, băng rừng để đi, thậm chí những ngày đầu chưa có đường đi, chúng tôi còn phải vừa đi vừa phát cây tạo đường. Chưa kể những ngày mưa, tôi xắn quần bước qua những đoạn đường đất lầy lội, đến được lớp thì quần áo lấm lem, chân đầy bùn đất. nhưng, được đi học đối với tôi là một niềm hạnh phúc, nên tôi vẫn kiên trì vượt qua khó khăn để đến lớp. Rồi một ngày, mẹ tôi nói rằng tôi phải nghỉ học, bởi nhà nghèo, cơm ăn còn không có, lấy đâu ra tiền cho tôi đóng học, tôi phải nghỉ học để đi làm cùng bố mẹ, kiếm sống nuôi bản thân, giúp bố mẹ chăm các em. Rồi một ngày, rất may mắn, bác của tôi đã đón tôi từ Daklak quay trở lại Bắc Giang, biết tôi khao khát được đi học, bác đã động viên tôi, tạo mọi điều kiện cho tôi được trở lại trường. Từ ngày đó, tôi bắt đầu cuộc sống tự lăn lộn kiếm tiền để có tiền ăn học, bởi vì bác tôi cũng chỉ là một ông giáo nghèo, bác rất thương tôi nhưng với đồng lương ít ỏi, bác cũng không thể lo hết cho tôi được. Đó cũng chính là lý do tạo nên thân hình mong manh như tôi bây giờ (Ông lại cười – PV).

Tham khảo thêm:   Câu chuyện bán giày ở Châu Phi và bài học kinh doanh sâu sắc

 

Những ngày đó, tôi nửa ngày đi học, nửa ngày đi trông quán nét thuê, mỗi ngày tôi cũng kiếm được vài chục nghìn, nhưng vẫn có những lúc không đủ tiền đóng học, tôi bị thầy cô nhắc nhở trên lớp. Cũng nhờ những ngày tháng đó, tôi được tiếp xúc với Internet, với máy tính, với công nghệ, tôi trở thành một hacker thời đó, sau này những kinh nghiệm ấy đã giúp tôi kiếm được tiền. Hết cấp 3, khi các bạn tôi rộn ràng chuẩn bị đi thi Đại học, tôi lại quyết định đi xin học nghề để có thể kiếm tiền sớm giúp bố mẹ nuôi các em. Tôi làm đủ các việc, từ lái xe, công nhân, thợ phụ trong các công xưởng… công việc nào cũng vất vả, cũng chiếm hết thời gian nhưng đồng lương chẳng được bao nhiêu. Tôi chỉ kiếm đủ ăn là may lắm rồi, chưa nói gì đến giúp bố mẹ. Lúc đó tôi biết, mình cần phải thay đổi. Nhưng làm thế nào để thay đổi thì tôi không biết,cũng không ai chỉ cho tôi biết.

 

May mắn, trong một lần tình cờ, tôi được một người bạn chỉ cho cách kiếm tiền dựa vào kinh nghiệm, kiến thức với công nghệ, với Internet, những thứ mà tôi học được từ thời học cấp 3 đi trông quán nét thuê. Khi có một chút vốn, tôi bắt đầu cùng bạn bè mở một cửa hàng kinh doanh IPhone, sau vài năm, tôi ra mở riêng cho mình 1 cửa hàng khác. Kiếm được tiền, tôi mua đất, xây nhà và đón bố mẹ cùng các em tôi ra Bắc. Nhưng, cuộc sống không phải mãi tuyệt vời như thế, công việc kinh doanh của tôi cũng vậy, đến một lúc, tôi rơi vào trạng thái cứ loay hoay, dậm chân tại chỗ. Tôi bế tắc với một loạt các vấn đề trong doanh nghiệp nhỏ của mình, thử, làm, thất bại rồi lại thử, làm, thất bại. Điều đó khiến tôi nhận ra rằng, tôi cần phải lớn hơn những vấn đề của mình thì mới giải quyết được nó. Tôi bắt đầu đi học phát triển bản thân, giao lại toàn bộ cửa hàng cho vợ tôi quản lý. Tôi hiểu rằng “Kiến thức đến đâu thì tiền đến đó”. Có kiến thức, tôi quay về giải quyết toàn bộ những vấn đề trong doanh nghiệp của mình…

Tham khảo thêm:   8 Cấp độ của Tự do tài chính

Nhưng rồi, tôi nhận thấy, mình sẽ không thể lớn hơn được nữa nếu cứ quẩn quanh trong một doanh nghiệp nhỏ, mà tôi cần phải giúp đỡ nhiều người khác đang loay hoay, bế tắc với công việc kinh doanh của họ giống như tôi trước kia. Và tôi bắt đầu đóng gói những tư duy, những kiến thức, những kinh nghiệm tôi được học ở cả trong và ngoài nước thành những quy trình, những khoá học. Tôi đem chia sẻ nó với rất nhiều người, họ trở nên thành công, hạnh phúc và giàu có…..”. [Còn tiếp].

Xuyên suốt câu chuyện, tôi nghe như muốn nuốt từng lời, từng lời của ông. Mỗi phân đoạn là một cung bậc cảm xúc khác nhau, là những tâm trạng khác nhau. Tôi tin rằng, mỗi cá nhân sau khi nghe câu chuyện này đều rút ra được bài học cho riêng mình. Với người con, đó là bài học về tấm lòng Hiếu thảo với cha mẹ. Với người anh, đó là bài học về trách nhiệm đối với các em. Với người đàn ông, đó là bài học về ý chí vươn lên, khẳng định bản thân, chiến thắng chính mình. Với người chồng, người cha, đó là bài học về tình yêu thương, về tấm gương sáng. Với người kinh doanh, đó là bài học về niềm tin, về chiến lược, về tư duy… Từ một người bắt đầu mọi thứ với số 0, thậm chí là con số âm, ông đã mạnh mẽ thay đổi, mạnh mẽ bứt phá, mạnh mẽ vươn lên, trở thành một doanh nhân thành công, một Diễn giả hàng đầu Việt Nam. Mỗi lần viết về ông, tôi đều học thêm được một câu nói ấn tượng, và để kết thúc bài viết này, tôi rất muốn trích dẫn câu nói của ông: “Con người hơn con vật chính là ở việc ra quyết định. Khi bạn ra quyết định, số phận bạn được hình thành”.